Hùng và Thắm mang số gỗ mua rẻ về quê với hy vọng đổi đời, nhưng bữa cơm đạm bạc dưới ánh trăng chỉ càng làm tăng nỗi bất lực trước thực tại nghèo khó. Nhìn đống gỗ chất góc sân, Hùng lo lắng nhận ra mình đã quá liều lĩnh khi dồn hết vốn liếng mà chưa tính kỹ đường dài, phơi bày sự chênh vênh của người lao động khi cố bám víu vào vận may.