Cuối năm 1964, phong trào tình nguyện vào Nam sục sôi. Sài hăng hái viết đơn xin đi chiến đấu, xem đó là cách vừa cống hiến, vừa giải thoát khỏi bi kịch tình cảm cá nhân. Tại nhà, cuộc sống với Tuyết vẫn lạnh lẽo, xa cách. Tuyết sống trong tủi nhục, khao khát hơi ấm nhưng chỉ nhận lại sự né tránh của chồng. Cô lẻ bóng ôm con khóc, dần trở nên bất cần vì cảm thấy bị bỏ rơi hoàn toàn.