Phần này khắc họa cái Tết cô độc và đắng cay của Lành nơi phố thị. Vì trắng tay, anh không dám về quê, thấm thía nỗi nhục nhã của kẻ tha hương thất bại. Giữa căn phòng trọ lạnh lẽo đêm giao thừa, Lành dằn vặt vì từng dùng sức mạnh chèn ép người lao động khác — một hành động phản bội lại lý tưởng của người lính. Anh rơi vào trạng thái tê liệt, cảm thấy tâm hồn như đang chết dần trong một thân thể vẫn còn sức sống vì nỗi nhớ mẹ và quê nhà khôn nguôi.